Home Page by K2 Home Page by JSN PageBuilder

 

Ngôi chùa nọ trên núi có nuôi một con lừa, mỗi ngày nó đều ở trong phòng xay thóc lúa
 vất vả cực nhọc kéo cối xay, thời gian lâu dần, lừa ta bắt đầu chán ghét cuộc sống 
vô vị này. Mỗi ngày nó đều trầm tư, “nếu như có thể ra ngoài ngắm xem thế giới bên ngoài, 
không cần kéo cối xay nữa, như thế thật là tốt biết mấy!”
Không lâu sau, cơ hội cuối cùng đã đến, một vị tăng trong chùa muốn dẫn lừa ta 
xuống núi để thồ hàng, lòng nó hứng khởi mãi không thôi. Đến dưới chân núi, vị tăng
 đem món hàng đặt lên lưng nó, sau đó trở về ngôi chùa. Thật không ngờ, khi những người đi 
đường trông thấy lừa ta, ai nấy cũng đều quỳ mọp ở hai bên đường cung kính bái lạy.
Lúc bắt đầu, lừa ta không hiểu gì cả, không biết tại sao mọi người lại muốn dập đầu 
bái lạy nó, liền hoảng sợ tránh né. Tuy nhiên, suốt dọc đường đều như vậy cả, lừa ta
 bất giác hiu hiu tự đắc hẳn lên, lòng thầm nghĩ thì ra mọi người sùng bái ta đến thế. 
Mỗi khi nhìn thấy có người qua đường thì con lừa lập tức sẽ nghênh ngang kiêu ngạo
 đứng ngay giữa đường phố, yên dạ yên lòng nhận sự bái lạy của mọi người. Về đến chùa,
 lừa ta cho rằng bản thân mình thân phận cao quý, dứt khoát không chịu kéo cối xay nữa. 
Vị tăng hết cách, đành phải thả nó xuống núi.
Lừa ta vừa mới xuống núi, xa xa đã nhìn thấy một nhóm người đánh trống khua chiêng
 đang đi về phía mình, lòng nghĩ, nhất định mọi người đến để nghênh đón mình đây mà, 
thế là nghênh ngang đứng ngay giữa đường lộ. Thực ra, đó là đoàn người rước dâu,
đang đi lại bị một con lừa khư khư chắn ngang đường, người nào người nấy đều rất 
tức giận, gậy gộc tới tâp… Lừa ta vội vàng hoảng hốt chạy về chùa, khi về đến nơi thì 
cũng chỉ còn lại chút hơi tàn. Trước khi chết, nó căm phẫn nói với vị tăng rằng:
 “Thì ra lòng người hiểm ác đến thế, lần đầu khi xuống núi, mọi người đều đảnh lễ bái 
lạy ta, nhưng hôm nay họ lại ra tay tàn độc với ta đến thế”, nói xong liền tắt thở. 
Vị tăng thở dài một tiếng: “ Con thật đúng là một con lừa dại dột! 
Hôm đó, thứ mà mọi người bái lạy chính là bức tượng Phật được ngươi
 cõng trên lưng mà thôi”.
* Suy Nghiệm:
Điều bất hạnh lớn nhất trong đời người, chính là cả một đời mà không nhận thức
 được bản thân mình. Đôi khi chúng ta là chính mình, nhưng cũng có những lúc 
ta đánh mất bản thân, có những lúc để nhận thức được bản thân còn khó hơn 
cả việc nhận thức được thế giới chung quanh. Mỗi ngày chúng ta đều soi gương, 
nhưng khi soi gương, có ai từng hói bản thân mình một câu rằng: 
“Bạn đã nhận thức được chính mình chưa?”
- Nếu như bạn có tiền tài, điều người ta sùng bái chẳng qua là tiền tài của bạn,
 chứ không phải chính bản thân bạn, nhưng bạn lại ôm ảo vọng rằng họ 
đang sùng bái mình.
- Nếu như bạn có danh vọng, điều người ta tôn kính chẳng qua là danh vọng của bạn, 
chứ không phải chính bạn, nhưng bạn lại lầm tưởng rằng người khác đang tôn kính mình.
- Nếu như bạn có dung mạo đẹp đẽ, điều người ta mến mộ chẳng qua chỉ là 
''cái vỏ dung mạo'' đẹp đẽ mà tạm thời bạn đang có, chứ không phải chính bạn,
 nhưng bạn lại hoang đường cho rằng người khác đang ngưỡng mộ chính bản thân mình.
Khi tiền tài, danh lợi, vẻ đẹp của bạn không còn nữa, thì cũng là lúc bạn bị vứt bỏ……
 có bao giờ bạn nghĩ đến điều ấy? Điều mà người khác tôn sùng chẳng qua chỉ là
 những ước muốn trong tâm của họ, chứ không phải là chính bạn.
- Giá trị một con người xuất phát từ nội tâm đức hạnh và trí tuệ chứ không phải
 những thứ bề ngoài, lao tâm khổ sở vì nó thật là điều bất hạnh nhất trên đời.
 Ta nên 
nhìn
 rõ chính mình là điều vô cùng quan trọng và cần thiết vậy!

Lịch sự kiện trong tháng

Thứ 2 Thứ 3 Thứ 4 Thứ 5 Thứ 6 thứ 7 Chủ nhật
1
2
3
4
5
6
7
8
9
10
11
12
13
14
15
16
17
18
19
20
21
22
23
24
25
26
27
28
29
30

Tủ sách Bảo Anh Lạc

Thư viện

Pháp âm