Home Page by K2 Home Page by JSN PageBuilder

  

 

 

Truyện xưa kể rằng, có ông Hàn Bá Du ở với mẹ rất hiếu thảo. 

Mỗi khi ông lầm lỗi bà mẹ lại bắt ông cúi xuống đánh thật đau! Mặc dù bị mẹ đánh

 đau,

 nhưng Hàn Bá Du không hề khóc… Nhưng có một lần ông phạm lỗi, mẹ lại

 bắt ông 

cúi xuống mà đánh, mẹ đánh không đau nhưng ông cứ khóc suốt. Bà mẹ 

lấy làm lạ, hỏi:

 

“Vì sao ngày trước mẹ đánh đau như thế mà con không khóc? Nay mẹ 

đánh nhẹ mà con lại khóc?” Hàn Bá Du gạt nước mắt thưa rằng:

 

“Ngày trước mẹ đánh đau, con không khóc vì con biết mẹ còn khoẻ mạnh! 

Nay mẹ đánh con không đau, con khóc vì con biết mẹ đã già yếu lắm rồi!

 Không còn sức đánh con, cũng như không còn ở trên thế gian này với con

 bao lâu nữa! Vì thế con mới khóc!”

 

- Ngày nay, mấy ai có thể hiểu được đạo lý đó từ tận gốc rễ? Có người còn lấy lý do

 rằng ai tốt với tôi, ai có ân nghĩa, giúp đỡ tôi trong đời thì người đó mới đáng để tôi 

phải trân trọng. Vậy thì có lẽ người ấy đã quên mất rằng, cha mẹ chính là ân nhân 

của chúng ta, đã thật sự có ân sinh thành dưỡng dục.

 

Khi nền văn minh tinh thần không thể theo kịp nền văn minh vật chất, người ta 

có thể

 cảm thấy thoải mái khi đặt bản thân cao hơn mọi người, và bỏ qua những giá trị 

đạo đức truyền thống. Nhưng có một luân lý của trời đất sẽ mãi không đổi thay, ấy 

chính là: Cha mẹ cần giáo dưỡng con cái, và con cái cần có hiếu với cha mẹ! Cuộc sống 

vốn chảy về xuôi, nhưng con người sẽ trưởng thành hơn nếu biết ngược thời gian

 nhớ về Ân Nghĩa Sinh Thành.

 

Cha là Phật giữa đồng trưa

Mẹ là Phật giữa nắng mưa tảo tần

Cha là Phật giữa đường trần

Mẹ là Phật giữa vạn lần ngược xuôi...

 

 

This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it." />

ReplyForward

Lịch sự kiện trong tháng

Thứ 2 Thứ 3 Thứ 4 Thứ 5 Thứ 6 thứ 7 Chủ nhật
1
2
3
4
5
6
7
8
9
10
11
12
13
14
15
16
17
18
19
20
21
22
23
24
25
26
27
28
29
30

Tủ sách Bảo Anh Lạc

Thư viện

Pháp âm